
Contributor đề xuất
Top Ngọc Phiếu (tuần)
Xem thêm
1260 Chương
181 Đề cử/Tuần
Ẩn danh: “Nếu có thể mang những kỹ năng học được trong trò chơi này như võ công, nội công, đạo pháp, thần thông… vào thế giới thực, ngươi có muốn chơi không?” Người chơi: “Tất nhiên là có! Ngu sao không?” Ẩn danh: “Nếu trong trò chơi mà chết ngoài đời thực cũng chết theo thì ngươi vẫn muốn chơi chứ?” Người chơi: “Để tôi suy nghĩ đã… Èm, chắc là vẫn chơi! Chỉ cần cẩn thận, tránh chọc mấy con quái cấp cao là được.” Ẩn danh: “Nếu độ khó của trò chơi cao đến mức chỉ một con quái nhỏ ngay cổng thôn tân thủ cũng có thể dễ dàng búng chết ngươi, ngươi còn muốn chơi à?” Người chơi: “…”

771 Chương
150 Đề cử/Tuần
"Đạo trưởng, sao ngài không ở trên núi thanh tu, lang thang chốn hồng trần này làm gì..." "Bởi vì ta có một ngụm khẩu khí mãi không thuận, khiến ta không thể thanh tu được ..."

231 Chương
110 Đề cử/Tuần
Dương Mạn Nương xuyên thành tiểu nương tử nhà nghèo ở Bắc Tống. Gia đình nàng sinh sống ở kinh đô Biện Kinh của Đại Tống, nơi bức họa “Thanh Minh Thượng Hà Đồ” vẽ cảnh thái bình thịnh thế. Nhưng nguyên chủ chỉ là một tiểu nương tử, cùng đệ đệ và muội muội thuê một căn nhà cũ nát bị đồn là có ma ở cổng Nam Hưng. Nhà chỉ có bốn bức tường. Đông về, gió lạnh như dao cứa da, than củi đắt đỏ, ba tỷ đệ chỉ có thể chen chúc trên một chiếc giường cũ nát. Bữa ăn ngày thường không phải nước cơm cải trắng đông lạnh, thì là khoai sọ nướng, ăn cũng chẳng đủ no. Nhìn cánh tay gầy như que củi của mình, Dương Mạn Nương quyết định làm lại nghề cũ, viết thoại bản nuôi gia đình. Vì ăn no mặc ấm, quyển sách đầu tiên nhất định phải vang danh Biện Kinh, nếu vậy thì viết truyện tổng tài bá đạo đi! "Ngươi là tiểu yêu tinh mài người!" Lần đầu tiên nhìn thấy câu thoại của tổng tài bá đạo, người Biện Kinh tự xưng là kiến thức rộng rãi phải trợn mắt há mồm. Trưởng thành, nghịch tập. Nữ chính từ một tiểu nương tử nghèo rớt mồng tơi, từng bước phấn đấu đi lên.

261 Chương
101 Đề cử/Tuần
"Thiên Đạo bất nhân, coi vạn vật như chó rơm. Tiên Môn vô tình, coi phàm nhân như sâu kiến." Đại Phong sinh ra ở Xóm Núi, nơi sương mù chứa độc và cái đói là lẽ thường. Hắn mang trên mình Ngũ Linh Căn phế vật – thứ bị cả giới tu chân khinh rẻ. Để giành giật sự sống, hắn bước vào Thanh Vân Tông không phải với tư cách một thiên tài, mà là một tên tạp dịch hèn mọn, một con chuột chui rúc dưới đáy xã hội tu tiên tại Phế Viên. Người ta tu Tiên bằng Linh khí thanh khiết, hắn tu Tiên bằng xác chết, bằng độc dược, bằng sự lừa lọc và tàn nhẫn. Hắn biến cánh tay mình thành gỗ đá và kim loại (Thiết Mộc Hóa Kim) để chịu đựng độc tố. Hắn trồng Huyết Nha Mễ bằng máu tươi để đổi lấy linh thạch. Hắn bán mạng cho Ma đầu để học được cấm thuật. Không có hệ thống, không có thần khí từ trên trời rơi xuống. Chỉ có Quỷ Mộc Thủ tàn độc và một cái đầu lạnh băng. "Ta là cỏ dại. Cỏ dại không cần sạch sẽ. Càng thối nát, càng bẩn thỉu, cỏ dại càng bám rễ sâu. Đợi đến ngày rễ ta xuyên thủng đá núi, bóng ta sẽ che khuất cả bầu trời." Chào mừng đến với thế giới Tiên hiệp chân thực, nơi không có hào quang nhân vật chính, chỉ có cái giá phải trả cho sức mạnh. Cú vả cực mạnh cho ‘sảng văn’.

FULL
2225 Chương
101 Đề cử/Tuần
Thời đại bộ lạc nông canh, thế giới rộng lớn tràn ngập những điều huyền bí. Trong quá trình không ngừng thăm dò, cổ nhân kinh hãi phát hiện rằng thế giới này có trời tròn đất vuông, có đủ loại thần tích giáng xuống, có những người khổng lồ thân cao vạn trượng. Những cự thú trí tuệ với thân hình thần bí lần lượt xuất hiện, giẫm nát núi đồi, xé toạc mặt đất. Vài trăm năm sau, trong hoàn cảnh hiểm ác như vậy, con người không ngừng chiến đấu với cự thú, cuối cùng cũng dựng nên nền văn minh Sumer rực rỡ. Thế nhưng, vào một ngày nọ, những cự thú trí tuệ ấy bỗng nhiên giáng lâm, giẫm đạp khắp sơn thôn, sông núi, khiến quốc gia diệt vong, chủng tộc tuyệt diệt. Trời đất tan vỡ, thành trì sụp đổ! Thần linh giáng thế, trừng phạt chúng sinh? “Thật nực cười, các ngươi chẳng qua chỉ là lũ kiến sinh sống trong khu vườn cây ăn trái của ta mà thôi. Mặt đất thì ở khắp nơi, lúc ta không để ý bước ngang qua, lỡ giẫm chết các ngươi, cũng chỉ là chuyện vô tình.”

FULL
988 Chương
101 Đề cử/Tuần
Giang Thần xuyên việt đến Lam Tinh, một thế giới nơi mọi người đều là lãnh chúa. May mắn thay, hắn có được Tạo Hóa Thần Thạch, một bảo vật có thể cường hóa vạn vật. Từ một 【Anh Hùng Lệnh】 tầm thường, hắn nâng cấp thành 【Anh Hùng Lệnh Truyền Thuyết】, triệu hồi ngay Nữ Đế quyền uy. 【Binh Phù】 thông thường hóa thành 【Binh Phù Truyền Thuyết】, Cự Long xuất thế, lấy sức một người địch vạn quân. 【Hồ Nước】 bình dị trở thành 【Thiên Sứ Chuyển Sinh Trì】 huyền bí, Thiên Sứ vô tận xuất hiện khiến vạn tộc kinh hãi. 【Cây Non】 bé nhỏ vươn mình thành 【Thế Giới Chi Thụ】 hùng vĩ, kiến tạo lại vương đình, khiến Tinh Linh tộc phải cúi đầu. 【Thiết Kiếm】 rỉ sét lột xác thành 【Hiên Viên Kiếm】 thần binh, cùng Kiếm Tiên Lý Hàn Y tung hoành, một kiếm trảm vạn ma. Hắn từng bước kiến tạo Thần Vực bất hủ, nghịch phạt tiên, thần, phật, ma, đặt chân lên đỉnh cao của chư thiên vạn giới. Giang Thần dõng dạc tuyên bố: "Tài phú, thực lực, địa vị, mỹ nữ, sinh mệnh bất hủ... Ta muốn tất cả!"

3512 Chương
100 Đề cử/Tuần
Giữa lúc giặc Nam Man xâm lược, các trưởng bối trong gia tộc Phó thị đều tử trận, đẩy gia tộc đến bờ vực diệt vong. Giữa đống tro tàn, Phó Trường Sinh, một trong bốn người con trẻ tu chân còn sót lại, nhận trách nhiệm lúc lâm nguy, gánh vác trọng trách tộc trưởng. Ngay lúc hiểm nghèo, hắn đã thức tỉnh được "Hệ thống Tình báo Gia chủ", một hệ thống kỳ diệu cung cấp những tin tức tối mật mỗi ngày, giúp hắn đi trước thiên hạ một bước. "Tình báo hàng ngày đã được cập nhật" • 【1: Hôm nay, Phó Minh dạo chơi ở chợ trấn Nam Dương, tình cờ mua được một quả Vân Tang Quả tại tiệm hoa quả, sau khi dùng đã thành công dẫn khí nhập thể.】 • 【2: Ở phía bắc tộc địa, trong thung lũng Lôi Mông Sơn có một mỏ quặng Diễm Cương Thạch với trữ lượng vô cùng phong phú.】 • 【3: Mười ngày sau, tộc địa của ngươi sẽ bị người Nam Man tấn công.】 • 【4: Bảy ngày sau, phía tây tộc địa sẽ có một đàn Tử Giác Lộc đi qua kiếm ăn.】 • 【6: Con Hỏa Vân Kê mà ngươi nuôi đang có chút bối rối, vì nó là gà trống nhưng trong bụng lại có một quả trứng sắp đẻ.】 • 【...】 Mọi thông tin tình báo đều cần "Điểm cống hiến gia tộc" để đổi lấy. Dựa vào hệ thống biết trước tương lai này, liệu Phó Trường Sinh có thể dẫn dắt gia tộc vượt qua nguy hiểm, phát triển thế lực một cách vững chắc và cuối cùng đưa gia tộc họ Phó đứng trên đỉnh cao của các thế gia tu chân?

FULL
3218 Chương
100 Đề cử/Tuần
Tại chốn giang hồ xa xôi, đao kiếm trong tay, khiến quần hùng cúi đầu, im lặng không dám thở mạnh; nơi triều đình cao sang, đao kiếm trong tay, muôn dân quy phục, vạn quốc triều bái. Một tên binh lính nhỏ bé từng bước đi lên con đường tranh bá thiên hạ. Tần Phong từ kẻ thân thế bí ẩn, là đứa trẻ mồ côi từ trong bụng mẹ, đến khi danh tiếng vang xa, trở thành mã phỉ, rồi lại trở thành cường hào cát cứ một phương, cuối cùng tranh hùng đoạt bá, thống lĩnh thiên hạ. Quá trình trưởng thành không ngừng ấy, cũng là quá trình báo thù rửa hận, cũng là quá trình tranh bá thiên hạ.

FULL
2167 Chương
100 Đề cử/Tuần
Họa lớn của vu cổ, bắt đầu từ thời Tây Hán, kéo dài hàng ngàn năm, dù bị cấm đoán nhiều lần nhưng không bao giờ chấm dứt. Đến nay, quốc học đang dần suy tàn, trí thức dân chúng ngày càng mở rộng, Trung Quốc rộng lớn, chỉ có người dân ở vùng nông thôn mới thảo luận về điều này, nhiều người "do duyên số mà sống trong núi này" đều không hề biết, không hiểu, không nghe nói. Mặt khác, thuật vu cổ, hạ độc, Mao Sơn thuật, lại lưu hành khắp nơi ở Đông Nam Á, kể cả Hương Cảng, Đài Loan, đều phồn vinh hưng thịnh, các lưu phái nhỏ lẻ xuất hiện. Nhân vật chính trong câu chuyện là một thanh niên bình thường thuộc tộc Miêu. Vì lý do không rõ, bà ngoại của hắn, một bà cốt ở trại Miêu, trước lúc qua đời đã đặt một loại độc cổ chết người vào thân thể hắn, khởi đầu một hành trình tự cứu bản thân đầy khác thường. Từ đó trở đi, hắn bắt đầu tiếp xúc với thế giới huyền bí, kết bạn với những người đặc biệt, có năng lực phi thường, và cũng bắt đầu từ một người bình thường từ từ biến đổi, trưởng thành, trở thành một cổ sư đến từ Miêu Cương. Tất cả những điều này, chỉ là để dẫn dắt hắn từng bước từng bước khám phá, những sự kiện trong truyền thuyết đã mất tích về quốc gia Dạ Lang, về bí mật và tham vọng không thể tiết lộ của người Dạ Lang.

120 Chương
61 Đề cử/Tuần
Cuối thời Chiến Quốc, một đại biến cục chưa từng có trong nghìn năm lịch sử Trung Hoa. Có người sinh ra đã là thế khanh. Có người là công tử cao quý. Còn hắn, lại trùng sinh thành Hắc Phu, một tiểu nước Tần, khỏi chết chốn hoang vu, để nắm giữ vận mệnh của chính mình, hắn liều mạng leo lên. May mắn thay, hắn gặp đúng một thời đại vĩ đại. Sáu nước bị diệt, thiên hạ quy về một mối! Huyết thống truyền đời nghìn năm cũng không địch nổi quân công phong tước. Từ góc nhìn của một tiểu nhân vật như Hắc Phu để nhìn sự thay đổi của thời đại, từ chuyện nhỏ nhặt cuộc sống, có thể thấy căn nguyên diệt vong của Ngụy, Sở, Yến, Tề, thấy sự hào hùng của Đại Tần, thấy cảnh Giao Đông quận nhân tài đông đúc, thấy nhiệt huyết thu phục giang sơn cũ của những nước bị Tần diệt. Nhưng theo dòng lịch sử Tần Thủy Hoàng bá đạo đến mấy cũng ắt sẽ chết, Đại Tần dù vĩ đại mấy cũng sụp đổ, thiên hạ vừa hợp nhất sẽ phân liệt. Trần Thắng, Ngô Quảng chưa là cái gì, còn có cả Trương Lương, Hàn Tín, Tiêu Hà, Lưu Bang, Hạng Vũ … thân là Tần lại, y phải làm sao để ngăn cơn sóng dữ này?

FULL
142 Chương
60 Đề cử/Tuần
Tại lễ truy điệu của người bạn thân chí cốt, Bạch Ngôn đã bật cười giữa đám tang, nên suýt nữa là bị người ta đánh chết. Trên đường về, hắn vẫn liên tục cười đến mức nghẹn thở. Kết quả, vui quá hóa buồn. Ngay đêm đó, hắn đã gặp phải báo ứng. Chỉ vì tò mò nhấn vào một app lạ lẫm trên điện thoại, hắn lập tức bị tóm vào một thế giới luân hồi đầy kinh dị, rùng rợn và bí ẩn. Mỗi một cửa ải là một lần dạo bước giữa lằn ranh của tử vong và sự điên loạn. Mỗi một trò chơi đều là từng lần tra tấn của nỗi sợ hãi và bản chất con người. Dòng văn kinh dị vô hạn - giải đố - vượt ải - đan xen với mạch truyện chính. Nhân vật chính bị tâm thần nặng; người có con tim yếu đuối xin đừng nhập hố!!!

149 Chương
50 Đề cử/Tuần
“Ngày hôm nay trời quang mây tạnh, không có việc gì xảy ra.” Sở Tầm trông chừng chỉ hơn hai mươi tuổi lật xem mấy dòng chữ mình viết vài ngày trước, gần như giống hệt nhau. Nghĩ ngợi một lát, hắn lại tiếp tục viết thêm hai dòng, “Ta nhớ tới mùa hạ năm ấy ở Tùng Quả thôn, An Tú giấu túi nước trong áo, vừa gọi ‘Tầm ca’, vừa men theo bờ ruộng chạy tới.” Chưa kịp viết tiếp xuống dưới, đồng tử ngoài cửa đã bẩm báo: “Lão gia, Thánh Linh Tiên Tôn muốn xin một đạo pháp chỉ, để báo thù việc Hồng Thiên Tiên Tôn năm xưa đánh hắn một gậy.” “Thù đã mấy vạn năm, sao đến giờ vẫn còn nhớ kỹ.” Sở Tầm lắc đầu thở dài, tiện tay khép cuốn bút ký trước mặt lại. Chỉ thấy trên trang bìa, nổi bật năm chữ lớn: Đường Trường Sinh Của Ta! Quyển sách còn có tên: “Nam nhân đến từ trăm vạn năm trước”, ”Hắn là trường sinh giả, bí ẩn mà vĩ đại”, “Từ phàm nhân đến chư thiên vô địch”.
Tác giả mới nổi
Xem thêm
Mới Hoàn Thành
Tất cả

FULL
Kỳ Khả xuyên thành một tiểu đáng thương, mẹ chết cha không yêu, vì mất đi giá trị lợi dụng mà bị người nhà mưu sát. Thiên tai nổi lên khắp nơi, dân chúng lầm than, giặc ngoại xâm lăm le, triều đình bất ổn, chiến loạn sắp bùng nổ khắp nơi, Kỳ Khả nhân cơ hội này cắt đứt quan hệ với cái gia tộc vô lương kia, kiếm chút tiền rồi chuồn. Dù sao nàng cũng có Không Gian Linh Cảnh trong tay, lương thực dự trữ vô số, đi đâu cũng chẳng sợ chết đói. Thế là, nàng đến một thôn trang ven biển định cư, vừa dẫn dắt dân làng trồng trọt, vừa dùng hải sản để chữa bệnh bướu cổ và quáng gà. Thôn trang ven biển bị hải tặc quấy nhiễu đến tan hoang, mười nhà thì chín nhà trống không, thôn xóm chết chóc vô số, phòng tuyến ven biển chỉ còn trên danh nghĩa. Triều đình điều một đội hải quân đến trấn giữ, nhưng lương thảo thì phải tự lo liệu. Kỳ Khả: Bán lương thực đây, bán lương thực đây! Kiếm tiền nộp thuế! Lương thực chính, lương thực phụ, gà vịt cá tôm, heo bò dê, trái cây lê đào, trứng sữa, cái gì cũng có, ai mua nhanh lên! Đám binh lính Bách gia đói đến hoa cả mắt nuốt nước miếng ừng ực: Mua mua mua, mua hết, mua hết!

FULL
Thế giới này chưa bao giờ thực sự bình yên. Mọi tĩnh lặng mà ngươi đang thấy chẳng qua là vì có người đang thay ngươi gánh vác cả bầu trời sụp đổ. Trong bóng tối của phồn hoa đô hội, Dư Sinh bước ra từ Tội Thành – nơi bị cả thế giới ruồng bỏ. Hắn không mang dáng vẻ của một đấng cứu thế, cũng chẳng có trái tim nhân từ của bậc thánh nhân. Hắn chỉ là một kẻ sinh tồn, mang trong mình những toan tính lạnh lẽo và một năng lực thức tỉnh kỳ quái khiến người ta dở khóc dở cười. Nhưng vận mệnh trêu ngươi, kẻ muốn sống an ổn nhất lại bị đẩy vào nơi tàn khốc nhất. Phía Bắc biên cương, sừng sững một tòa thành cổ nhuốm màu máu tanh. Đó là Trấn Yêu Quan. Tại nơi đây, ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như sương khói. Bên ngoài quan ải là hàng vạn yêu ma chực chờ xâu xé nhân gian; bên trong quan ải là những "kẻ gác đêm" dùng xương máu đúc thành tường đồng vách sắt. Không có vinh quang, không có bia mộ, chỉ có lời thề khắc cốt ghi tâm: "Tử thủ!". Khi tiếng kèn xung trận vang lên xé toạc màn đêm, khi những người đồng đội hôm qua còn cười nói nay đã hóa thành tro bụi, Dư Sinh buộc phải đưa ra lựa chọn: Tiếp tục làm một kẻ đứng ngoài cuộc, hay trở thành vị Thần trấn giữ cánh cửa cuối cùng của nhân loại? "Phía sau lưng ta là đèn lửa vạn nhà, làm sao ta dám ngã xuống?"

FULL
"Cận vệ quân đoàn đâu, có dám cùng ta rong ruổi sa trường Mạc Bắc, vó ngựa đạp phá vương trướng Yên Nhung hay không?" Một vị tướng quân khoác hồng bào, ghìm cương tuốt đao. "Nguyện đi theo!" Những sĩ tốt trăm trận trăm thắng phía trước đồng thanh hô vang. Một thiếu niên bước ra từ sơn thôn nhỏ bé, tòng quân chỉ để đỡ bớt chút phú thuế cho gia đình, chỉ muốn tích cóp tiền cưới thanh mai trúc mã làm vợ. Theo dòng quân công không ngừng tích lũy, từng bước thăng quan tiến chức, nhưng đến khi đại quyền trong tay thì lại là lúc non sông tan vỡ, thành phá nước mất. Y trèo lên cao hô lớn, khởi binh kháng địch. Y muốn kiến lập một vương triều của riêng mình! Y muốn mang lại cho người con gái mình yêu cả một thiên hạ!

FULL
Tạ Lưu Xu có dung mạo khuynh thành, gia tộc hiển hách, lại có hôn ước với Thái tử, là đối tượng ngưỡng mộ của vô vàn tiểu thư khuê các ở Thượng Kinh. Nào ngờ có một ngày tai họa ập đến, Thái tử chết, gia tộc ngả về phe khác, nàng rơi từ thiên đường xuống vực sâu. Phụ thân vì muốn lấy lòng kẻ quyền thế đã dâng nàng cho tân đế vừa mới đăng cơ. Trong lời đồn, tân đế tuấn mỹ phi phàm nhưng lòng dạ hiểm độc, ra tay tàn nhẫn. Có người từng thấy hắn lấy xương mỹ nhân làm đèn lưu ly, ngày ngày mân mê thưởng thức. Con đường lên ngôi của hắn cũng được lát bằng núi xương biển máu. Tạ Lưu Xu từng bước thận trọng, chỉ sợ mình trở thành kẻ tiếp theo bị tân đế giết cho hả giận. Tuyết lớn rơi lả tả, nàng ngồi trong một cỗ kiệu nhỏ tiến vào từ cửa hông của hoàng thành. Vừa ngước mắt đã thấy một cỗ xe ngựa xa hoa đi tới. Nàng vội vàng cùng mọi người cúi đầu bái lạy, lại vô tình chạm phải một đôi mắt lạnh lùng thờ ơ. Tựa như tuyết xuân tháng ba, tĩnh lặng mà giá buốt. Vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Hàng mi dài của nàng khẽ run, che đi cảm xúc nơi đáy mắt. Chẳng ai hay biết, nàng và tân đế từng có một đoạn quá khứ. Năm ấy, nàng là cô nương nhà họ Tạ bị nuôi ở bên ngoài. Trong một trận mưa như trút nước, nàng đã cứu một thiếu niên. Thiếu niên ấy trông có vẻ trầm lặng ít nói, nhưng lại biết giúp nàng sửa lại những viên gạch ngói vỡ. Nàng chăm sóc hắn một thời gian, có một ngày hắn hẹn gặp nàng ở ngôi miếu trong trấn, nói rằng có chuyện muốn bày tỏ. Ngày hẹn gặp cũng là ngày người nhà họ Tạ tới đón nàng về. Ánh mắt nàng thoáng lên vẻ giằng xé, cuối cùng nàng vẫn không đến gặp hắn. Nàng đâu biết, ngày hôm đó thiếu niên ấy đã đợi từ rạng đông đến tối mịt. Chiếc đèn lưu ly trong tay hắn dần lụi tắt, tựa như báo trước một điều gì đó. Hắn không đợi được nàng, chỉ đợi được một bức thư tuyệt tình. Giữa bốn bề tường trắng ngói xanh, đôi mắt đen láy của thiếu niên trong đêm dần trở nên u uất thâm trầm. Hắn cụp mắt, giọng nói nhẹ bẫng: “Hóa ra, nàng cũng giống như bọn họ.” Sau này, hắn chém giết ra một con đường máu trở về kinh thành, cuối cùng ngồi lên chiếc ngai vàng ấy. Hắn diệt trừ tất cả những kẻ đã phản bội mình, duy nhất chỉ có nàng, hắn nhìn thấy vòng eo thon của nàng khẽ lay động, sau đó nàng lao vào vòng tay của một nam nhân tựa như tiên giáng trần. Hắn cúi đầu, không ai nhìn thấy tia sáng lạnh lẽo trong mắt hắn. Khi gặp lại, vị đế vương trẻ tuổi nét mặt lãnh đạm, dung mạo tuấn mỹ vô song, hắn chậm rãi bước xuống khỏi long liễn, nhìn thân hình yểu điệu thướt tha của người trước mặt, cười như không cười hỏi: “Hoàng tẩu, ngài còn nhớ thần đệ không?”

FULL
Vào một buổi chiều nắng đẹp rực rỡ, Kyle cuối cùng cũng nhận được lá thư nhập học hằng mong nhớ, chính thức đặt chân đến Hogwarts - ngôi trường danh tiếng ngàn năm tuổi. Tại đây, cuộc sống của Kyle trôi qua vô cùng phong phú. Hằng ngày ngoài việc học hành chăm chỉ, cậu còn tranh thủ giờ giải lao để trồng chút rau, chăm chút hoa, hoặc mò xuống mật thất tăm tối mịt mùng để làm công tác "tư vấn tâm lý" cho một "bé thú cưng" nào đó đã bị bỏ rơi suốt cả thiên niên kỷ. Dumbledore: Kyle là một đứa trẻ ngoan: chính trực, dũng cảm, lương thiện và chân thành. Giáo sư McGonagall: Hiệu trưởng nói rất đúng, Kyle chưa bao giờ vi phạm nội quy trường học. Snape: À ừ, đúng đúng đúng... (giọng đầy mỉa mai) Quirrell: Vốn dĩ hắn cũng nghĩ như các vị trên, cho đến một ngày nọ, hắn mở cửa sập ra, nhảy tọt vào căn phòng lúc nhúc toàn là Bắp Cải Ăn Thịt Người...

FULL
Điều thứ nhất, nguyện thi đỗ trường chuyên tỉnh. Điều thứ hai, nguyện gặp được bạch mã hoàng tử. Điều thứ ba, nguyện bản thân có thể thoát khỏi cuộc đời khổ sở của nữ chính. Sau khi ước nguyện xong, Đổng Trường Dương mở mắt ra thì thấy một công tử tuấn tú mặc áo trắng phía sau dắt theo ngựa trắng, đối phương cũng đang dâng hương cầu nguyện. Một làn khói hương kết nối hai con người ở hai thời đại khác nhau, độ tuổi khác nhau, giới tính khác nhau, có thể bỏ qua sự ràng buộc của thời gian và không gian, cùng nhau nhìn thấy thế giới qua đôi mắt của nhau. Đây không phải là phép thuật xuất hiện trong truyện tranh thiếu nữ, cũng không phải là cơ duyên xuất hiện trong phim truyền hình, trong lòng thiếu nữ Đổng Trường Dương đây chỉ đơn thuần là một đoạn duyên phận, chỉ là đoạn duyên phận này có chút kỳ diệu mà thôi. (*) Bạch mã hoàng tử: Hình tượng người đàn ông lý tưởng trong mộng tưởng của nhiều cô gái.

FULL
Lục Trụ tranh hùng, vạn giới sụp đổ. Các vị diện và chiều không gian đều bị dữ liệu hóa, mảnh vỡ Tẫn Khu chính thức mở ra. Hạ Lâm ngẩng đầu, nhìn vào thế giới đang tan hoang đổ nát này. "Đây là thời đại tồi tệ nhất, tệ ở chỗ dị tộc xâm lăng, ma quái hoành hành, nhân tộc nội đấu, lũ tiểu nhân mưu hèn kế bẩn nhan nhản khắp nơi." "Nhưng đây cũng là thời đại huy hoàng nhất, tốt ở chỗ ta tên Hạ Lâm, danh sách 01, Bất Định Chi Ảnh, chí cao vô thượng!" [Biến dị không ổn định: Tất cả kỹ năng của ngươi khi bắt đầu vào một Tẫn Khu đều sẽ phát sinh biến dị ngẫu nhiên. Mọi trạng thái buff hoặc debuff mà ngươi gánh chịu cũng sẽ phát sinh biến dị ngẫu nhiên.] ... [Đâm Lén (Kỹ năng cấp F): Tăng sát thương khi tấn công từ phía sau.] [Đâm Lén (Biến dị): Khi ngươi đâm lén thế lực thuộc về mình, dựa theo mức độ ảnh hưởng gây ra mà vĩnh viễn tăng toàn bộ thuộc tính.] ... [Ma thuật chiếu sáng (Kỹ năng cấp F): Thắp sáng bóng tối.] [Thái Dương Quyền Nổ Hạt Nhân (Biến dị): Thiêu rụi thế giới, gieo rắc yêu thương và hòa bình hạt nhân.] ... [Lục Giáp Thiên Binh (Kỹ năng cấp S): Triệu hoán Lục Giáp Thiên Binh, hàng yêu phục ma.] [Thân hoài Lục Giáp Thiên Binh (Biến dị): Khiến mục tiêu cưỡng ép mang thai, hậu duệ chắc chắn là Thiên Binh chuyển thế, bẩm sinh có sẵn linh căn.] ... Thuộc tính tăng vọt cấp độ bùng nổ, kỹ năng mang tính quy tắc tối thượng. Ta, Hạ Lâm, vừa là quái vật về chỉ số, vừa là kẻ nắm giữ cơ chế gian lận! "Xong đời rồi, kỹ năng của ta lại biến dị nữa!" Hạ Lâm siết chặt nắm đấm, nụ cười dần trở nên biến thái. "Ồ, đính chính một chút, hai chữ 'xong đời' này là ta nói hộ các ngươi đấy."

FULL
Khi cuộc đời nhấn nút khởi động lại, dường như mọi thứ trở nên suôn sẻ... mới lạ! Ước gì cho tôi trọng sinh sau kỳ thi đại học thì tốt hơn, không thì trọng sinh về học lớp 10 cũng được. Trọng sinh vào lớp 12 là cái quái gì vậy? Hơn nữa còn mẹ nó trọng sinh ngay tại phòng thi. Mọi người ơi, bài toán này giải thế nào? Gấp, online chờ! ………… (Tên khác của cuốn sách: "Trọng sinh rồi ai còn thi nữa", "Trọng sinh rồi mà tác giả vẫn chưa biết đặt tên sách".)

FULL
Câu chuyện mở ra tại Hắc Phong Lĩnh, vùng biên giới phía Bắc nước Đại Vũ. Bối cảnh là Đại Vũ triều năm thứ ba trăm sáu mươi mốt, thời kỳ đế quốc suy tàn, thiên tai triền miên. Triều đình chỉ còn là cái vỏ rỗng, quyền lực thực sự nằm trong tay các thế lực cát cứ và quyền thần, khiến vùng biên thùy trở nên hỗn loạn, nơi mà mạng người còn rẻ hơn cỏ rác. Phong Vô Kỵ là một thiếu niên mười bảy tuổi, sinh tồn trong môi trường khắc nghiệt đó bằng cái nghề "nhặt xác" - công việc thấp kém nhất để kiếm sống. Dù gương mặt lấm lem bùn đất, đôi mắt hắn lại sáng rực, toát lên vẻ lanh lợi và ương ngạnh. Vật bất ly thân của Vô Kỵ là một thanh đao, nhưng nó trông giống như một miếng sắt dài gỉ sét, lưỡi cùn, được hắn mang theo từ khi còn là một đứa trẻ bị bỏ rơi. Định mệnh ập đến khi Vô Kỵ đang lục lọi giữa bãi chiến trường đẫm máu của một vụ thanh trừng bang phái. Hắn tìm thấy một lão giả mặc áo bào xám đang thoi thóp. Lão dùng chút sức tàn cuối cùng, trao cho Vô Kỵ một miếng ngọc bội hình rồng màu xanh biếc (Long Ngọc) và dặn dò hắn phải mang nó đến Ẩn Long Cốc, tuyệt đối không để Huyết Sát Giáo đoạt được. Lời trăn trối này ngay lập tức kéo Phong Vô Kỵ vào vòng xoáy chết chóc.